Good to bad
Qua điền lý hạ
(Qua là trái dưa, lý là trái lê. Qua điền lý hạ nghĩa là
chuyện đi ngang ruộng dưa, đi dưới vườn lê)
Xưa có cậu học trò đi ngang qua ruộng dưa. Giày cậu bị trật
nhưng cậu cứ giữ nguyên như thế mà đi, trông bộ dạng rất mắc
cười. Mặc cho ai cười, đến khi qua khỏi ruộng dưa cậu học trò
mới cúi xuống sửa lại.
Khi cậu học trò đi ngang qua vườn lê, nón của cậu bị cành cây
kéo lệch. Cậu cứ thế mà đi, không sửa nón. Mặc cho ai cười, đến khi ra khỏi vườn
lê cậu mới đưa tay sửa lại nón.
Trong ruộng dưa cậu không dám cúi sửa giày vì ngại rằng có ai
vô tình trông thấy nghi cậu hái trộm dưa.Trong vườn lê cậu không
dám giơ tay lên cao, sợ người ta thấy nghĩ cậu hái trộm lê.
Cậu học trò muốn giữ thanh danh nên không dám làm điều gì
khiến người ta phải nghi ngờ.
Trong tục ngữ Việt Nam có câu "nghèo cho sạch, rách cho thơm",
không để vật chất quyết định ý thức.
Chuyện trộm cắp thời CNTT
Ngày nay chuyện trộm cắp có nhiều biến tướng tinh vi, không
chỉ hái dưa hay bẻ lê mới là trộm cắp. Thời đại CNTT người ta
còn có ăn cắp password, ăn cắp thông tin, ăn cắp bản quyền, ăn
cắp ý tưởng, ăn cắp chất xám... Việc trộm cắp ngày nay vượt
khoảng cách không gian, không cần phải đến gần thò tay ra lấy.
Ăn cắp ngày nay nay có thể thực hiện bằng phương tiện máy tính,
internet hay sóng điện thoại di động. Kẻ cắp có thể ngồi từ xa
để trộm đồ bên kia bờ đại dương, có thể dùng sóng điện thoại để
xâm nhập vào công ty khác để thực hiện hành vi ăn cắp.
Hình
tướng kẻ cắp ngày nay không phải là một người nghèo khó mà có
thể là một thương gia, kỹ sư hay bác sĩ.
Tài sản mất cắp có khi chỉ là vài trăm đô la khi một em
hacker ăn cắp được số thẻ Credit card và mua hàng qua mạng. Tài
sản đó cũng có thể là cả một sự nghiệp to lớn của một doanh
nghiệp. Doanh nghiệp phần mềm chẳng có tài sản gì đáng giá ngoại
trừ những bộ óc của lập trình viên và ý tưởng xây dựng phần mềm.
Những công ty phần mềm chân chính thường có nghiệp vụ săn đầu
người, tìm người tài giỏi từ sinh viên còn đang đi học. Một số
công ty chợ trời khác thì đi ... trộm đầu người, thấy công ty
nào có nhân tài thì chèo kéo, mua chuộc. Họ cho rằng việc trộm
cắp đó là một hình thức săn đầu người, rằng đó là chuyện bình
thường, không phạm luật và tùy thuộc vào nhân viên có chấp nhận
hay không. Họ không thấy rằng việc làm này tương tự như hành vi
dụ dỗ vợ hay chồng của một gia đình khác vậy. Dẫu không phạm
luật thì cũng là ... phạm tội. Dĩ nhiên rằng việc chèo kéo có thành
công hay không là tùy thuộc vào nhân viên có ra đi hay không, nhưng
hành vi xâm nhập vào công ty khác (bằng điện thoại hay email) để
chèo kéo nhân sự chính là hành vi trộm cắp.
Khi chèo kéo mua chuộc được người giỏi của công ty khác thì
có nghĩa là mua được bí mật kinh doanh, sử dụng được chất xám và
đồng thời phá hư sự nghiệp của cty bị mất cắp.
Thay lời kết
Cậu học trò "qua điền - lý hạ" ngày xưa là câu
chuyện giáo dục về lòng tự trọng. Không biết sau đó lớn
lên làm Bác sĩ, Kỹ sư hay nhà kinh doanh thì chuyện xưa không
nói rõ.
Người ta hay có câu "thương trường là chiến trường". Vì là
chiến trường nên thương gia có thể dùng mọi biện pháp và thủ
đoạn để triệt hạ đối phương, giành quyền tồn tại và phát triển.
Người bước vào thương trường dễ có thể bị biến thành kẻ bất
lương dù rằng trước đó đã là một học trò trong sạch.
Tôi không dám hình dung rằng sau đó cậu học trò "qua điền -
lý hạ" bước vào con đường
kinh doanh mà không đủ tài năng, bị đồng tiền làm mờ ám tâm trí
cậu và cậu quên mất thanh danh ngày xưa của mình, dùng "bàn tay
vô hình" để trộm "tài sản trí tuệ" của người khác và cãi rằng mình
không phạm luật vì chẳng ai thấy trái lê trái dưa nào bị hái.
PHÒNG THÔNG TIN MEDSOFT
Tài liệu tham khảo
Chiêu dụ nhân viên
Tuyển dụng nhân sự
 |